Bài văn Tả bà của em lớp 5 hay nhất

Hướng dẫn làm bài văn tả người bà lớp 5 đầy đủ với các phần mở bài thân bài kết luộn do chính wikihoc.com viết, các bạn vui lòng để nguồn khi copy đi các trang khác

Các bài viết về chủ đề được quan tâm trên Wikihoc:

Mỗi chúng ta không chỉ được sống trong vòng tay yêu thương của cha mẹ mà còn lớn lên bởi sự bảo ban, chở che của những người ông, người bà ở bên. Ai đó đã từng nói rằng: "Mỗi gia đình đều cần có một người bà". Bởi vậy, nhắc đến bà là ta nhớ đến một bầu trời yêu thương, một vòng tay dang rộng chở che con cháu, một người từng trải, thấu hiểu lẽ đời răn dạy con cháu những điều hay lẽ phải trong cuộc sống. Có thể, với nhiều người, khi họ chào đời thì bà của mình đã không còn vì lý do nào đó nhưng qua lời kể của mẹ cha, chắc hẳn họ đã có không ít hình dung về người bà đáng kính. Bài viết dưới đây sẽ giúp các bạn hiểu rõ hơn về điều ấy. Khi viết, các bạn cần chú ý là không phải chỉ tả nguyên hình dáng bên ngoài mà cần nói thêm về tính cách và bộc lộ cảm xúc của chính mình. Chúc các bạn thành công!

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 1 TẢ NGƯỜI BÀ LỚP 5

  • "Cháu ở cùng bà, bà bảo cháu nghe
  • Bà dạy cháu học, bà chăm cháu làm"
  • ("Bếp lửa"- Bằng Việt)

Không hiểu sao mỗi lần đọc lời thơ của Bằng Việt, trong lòng tôi lại xốn xang bao cảm xúc và nghĩ về người bà kính yêu của mình. Bà đã bên tôi, nuôi tôi khôn lớn, trưởng thành bằng tình yêu, sự chở che và bao dung nhất....

Bà nội tôi năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi rồi. Dáng người bà đã hơi còng xuống vì bao vất vả, lo toan cho con cháu, cho gia đình rồi. Gương mặt bà tròn, phúc hậu với bạc tóc bạc trắng như cước luôn được bà vấn gọn gàng sau một vành khăn nên trông bà cứ như một bà tiên bước ra từ câu chuyện cổ tích. Nước da bà đã ngả màu, cùng những vết đồi mồi trên làn da bà như phản chiếu rằng cuộc đời này, mọi thăng trầm bà đã chứng kiến cả rồi. Mắt bà đã không còn tinh tường như xưa mà ngày càng mờ dần đi. Nhưng ánh mắt bà vẫn trìu mến và âu yếm dành cho tôi và mọi người như ngày nào. Mỗi khi bà cười, những nếp nhăn trên gương mặt lại dãn ra. Giọng của bà ấm áp lắm, giọng nói ấy đã ru tôi ngủ bên cánh võng trong những đêm hè oi nồng và đưa tôi vào thế giới cổ tích với mọi điều thánh thiện và tràn ngập những ước mơ.

Bà luôn dành tình yêu thương cho tôi và chị tôi vô điều kiện. Đi đâu xa, bà đều mua quà phần chị em tôi, có gì ngon, bà cũng đều dành cả. Bà còn dạy tôi những điều hay, lẽ phải trong cuộc sống, dạy tôi biết phân biệt phải trái, đúng sai rõ ràng, biết cách sống để trung thực với chính mình, sống để trở thành người giàu tình yêu thương, đặc biệt là sống không phải chỉ là cho riêng mình mà còn biết sống vì gia đình và vì mọi người xung quanh. Bà cũng rất nghiêm khắc với tôi, mỗi khi tôi làm sai điều gì, bà đều nghiêm khắc nhắc nhở để tôi không tái phạm. Ở nhà, mặc dù bà đã già rồi, bố mẹ cũng nhắc tôi không nên để bà làm nhiều nhưng bà vẫn làm những việc vặt trong gia đình vì bà bảo rằn nếu ngồi chơi, bà cũng thấy chán. Với mọi người xung quanh, bà luôn nhã nhặn, giúp đỡ mọi người chỉ cần đó là việc bà có thể làm. Bà còn tham gia vào các hoạt động của thôn, xóm rất nhiệt tình nữa.

Bà mãi là bà tiên của lòng tôi. Bà ở đó, dang rộng vòng tay yêu thương, chở che cho tôi, khiến tôi bình an và hạnh phúc. Dù chưa bao giờ nói với bà rằng tôi yêu bà nhưng bà sẽ mãi ở trong tim tôi.

BÀI  VĂN MẪU SỐ 2 TẢ BÀ CỦA EM LỚP 5

Với tuổi thơ mỗi người, trong tâm trí luôn tồn tại bóng hình của một người quan trọng, một người nuôi lớn tâm hồn ta bằng những câu hát ru, những câu chuyện cổ tích thần tiên. Đó là người bà đáng kính.

Bà em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, cái tuổi không còn trẻ khỏe nữa mà là cái tuổi của vầng trăng xế chiều. Bà có mái tóc bạc trắng, dài trông bà hiền từ như bà tiên bước ra từ những câu chuyện cổ tích. Đôi mắt của bà đã có những nếp nhăn của tuổi già, càng làm cho sự hiền hậu, nhân từ trong đôi mắt bà thêm ấm áp, chan chứa yêu thương. Đôi mắt ấy luôn tiếp cho em bao động lực niềm tin vuwaxng vàng hơn trong cuộc sống. Mỗi khi bà cười những nếp nhăn ấy lại hằn rõ trên khuôn mặt. Gương mặt bà hiền từ, phúc hậu, đôi khi có chấm những đồi mồi. Đôi tay bà đầy những vết nhăn và những vết đồi mồi bởi sương gió của thời gian. Có lẽ đôi bàn tay ấy là do bà làm lụng vất vả vì gia đình, chăm sóc cho con cháu. Bà ngoại em tuy đã lớn tuổi nhưng bà vẫn rất nhanh nhẹn, khỏe mạnh, những công việc nhà bà vẫn làm rất thành thạo và khéo léo.

Bà em có giọng nói dịu dàng và hiền hòa. Mỗi lần bà hát ru cho em nghe hay kể chuyện cổ tích, em lại như được bước vào trong thế giới huyền diệu bởi giọng nói của bà thế nên em cứ thích nghe bà kể chuyện mãi mà không biết chán. Hằng đem, bà thường kể cho em biết bao câu chuyện. Bà nhắc nhở em phải biết đạo lí, kính trên nhường dưới, vâng lời thầy cô giáo, hòa nhã với bạn bè. Bà thường lấy những câu chuyện đời thường thể hiên điều nhân nghĩa để giáo dục em. Cũng nhờ câu chuyện của bà kể mà em cảm thấy tâm hồn thư giãn và dễ chịu hơn rất nhiều. Hồi còn bé, bà thay mẹ chăm sóc em, nuôi em, dạy dỗ bảo ban từng li, từng tí. Lớn lên bà, bố mẹ em đi làm xa, bà lại ở cùng với hai chị em em, giúp đữ mọi công việc cho gia đình.

Bà em có sở thích trồng rau và những cây cối trong nhà. Chỉ có một mảnh vườn nhỏ mà bà trồng được biết bao nhiêu loài cây. Những loài cây bà trồng đều chứa đựng biết bao tình yêu thương trong đó bởi bà chăm sóc chúng rất chu đáo. Bà không nguôi tay chân lúc nào, khi rảnh bà còn ngồi đan rổ rá rất khéo. Cũng nhờ có bàn tay của bà mà cửa của gia đình em lúc nào cũng gọn gàng, sạch sẽ.

Em rất hạnh phúc khi được sống với bà. Em hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của người bà đáng kính biết nhường nào.

 

Xem thêm các bài về bà khác

Văn mẫu lớp 5