Tả cây bàng lớp 6, bài văn miêu tả cây bàng ở trường em

Bài văn miêu tả cây bàng lớp 6 khá hay xuất hiện trong các đề văn và kể cả một số khối lớp khác vì đây là cây được trồng khá nhiều ở các trường học lấy bóng mát lại rất dễ trồng dưới đây là hướng dẫn làm bài văn miêu tả cây bàng lớp 6 hay nhất vào mùa xuân hạ thu đông

Các bài viết về chủ đề tả cây bàng được quan tâm trên Wikihoc:

Tuổi học trò của mỗi người có những loài cây đã trở thành kỉ niệm, là những hồi ức không thể nào quên được. Nếu phượng là một góc trời đỏ rực với những trang vở trắng kẹp đầy hoa, là những giây phút chia li không cất thành lời thì cây bàng lại là cả một hồi ức, không chia li, không nóng nực, chỉ có nô đùa và hồn nhiên. Một thời tuổi thơ là những trò chơi, những lần cùng nhặt hạt bàng để ăn, lá bàng để quạt và gọi cây với cái tên thân mật: bác bàng. Thế nhưng khi viết về người bạn thân thiết này các bạn học sinh lại gặp không ít khó khăn. Để miêu tả cây bàng một cách chi tiết, chân thực mà gây được ấn tượng sâu sắc, các bạn cần chú ý kết hợp miêu tả dưới nhiều điểm nhìn, theo các trình tự: từ xa đến gần, từ khái quát đến chi tiết. Đặc biệt gợi nhắc đến những ấn tượng, những kỉ niệm của mình với cây để tạo màu sắc riêng cho bài. Mong rằng những bài viết dưới đây sẽ gợi ý cho bạn những cách để tạo màu sắc riêng cho bài viết. Chúc các bạn thành công!

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 MIÊU TẢ CÂY BÀNG LỚP 6

Từ lâu phượng đã trở thành người bạn đồng hành, gắn bó với bao thế hệ học trò. Nhưng tôi lại không thích phượng cho lắm. Phượng đỏ thắm những chỉ rực một thời; phượng cũng buồn vì phượng đến phải chia tay… Nhưng bàng thì khác. Bàng luôn lặng lẽ, âm thầm gắn bó, bên cạnh ta. Và tuổi thơ tôi trọn vẹn, một phần cũng bởi có cây bàng.

Cây bàng lúc nào cũng cao lớn và già nua như thế. Tôi vẫn luôn tin rằng: khi bác bàng sinh ra đã lớn như vậy rồi, và chỉ ngày một lớn thêm thôi. Vì khi tôi còn nhỏ đã cao lớn thế rồi. Bàng xuất hiện trong cả những câu chuyện ngoại tôi nghe kể và giờ kể lại tôi nghe. Và thế, bàng trở thành hình ảnh của những gì cổ kính, những điều xa xưa, mang bóng dáng của mảnh đất, của quê hương này.

Người ta đi đâu xa trở về quê hương cứ thấy từ xa ngọn bàng biết, là thấy quê hương rồi. Cây bàng cao, cao lắm, tưởng như có thể chọc đến cả tận trời luôn. Những chiếc lá, ngọn cây tươi xanh, mơn mởn luôn được đặc cách, ưu tiên ở nơi cao nhất, được gặp chị gió, mây và nắng nữa. Rồi lá cây cứ chen chúc nhau, che chở nhau tạo thành tầng tầng lớp lớp, một chiếc mũ xanh che mưa, che nắng cho cả một vùng.

Nhìn ở bên ngoài, cây bàng có vẻ là một người khổng lồ to lớn và hung dữ. Cây bàng khoác cho mình chiếc áo màu nâu sẫm xù xì, gồ ghề. Những chiếc rễ to lớn không chịu nằm yên dưới lòng đất mà cứ trồi lên mặt đất, ngoằn ngoèo, lổm nhổm như những con rắn hổ mang. Thân cây, và ở những tán cây thấp còn thường là nơi ẩn nấp lí tưởng của những con sâu.

Nhưng thực ra bác bàng lại rất thân thiện và đáng yêu. Chiếc áo xù xì ấy chính là lá chắn để bác bảo vệ cơ thể, những mạch máu của mình. Càng nhiều vết gồ ghề là bác phải chịu càng nhiều sự tấn công của thiên nhiên và thời gian ngoài này, Những chiếc rễ trồi lên mặt đất cũng chỉ là muốn hít thở không trí trong lành và sự thoáng mát ngoài đây thôi. Và thế là lũ trẻ chúng tôi lại có được những chiếc ghế rất vững chắc mồi khi ngồi chơi dưới tán cây bàng. Một chiếc ghế, dựa vào thân cây và ngủ trưa dưới tán ô mát mẻ thì còn gì tuyệt vời hơn nữa? Còn lũ sâu kia chính là quà của bác bàng cho bầy chim ở tầng trên, là thứ để đám trẻ chúng tôi đùa nghịch và bắt chim. Bác bàng rất cao nhưng có những cành lá xum xuê, cành ở thấp như những bậc thang để chúng tôi trèo lên. Leo lên thân cây, mỗi tầng cây là những thế giới và cảm giác khác nhau, như ở một thế giới khác. Ở đó, những gia đình chim các loài đang sống cuộc sống của mình.

Với những đứa trẻ nông thôn chúng tôi, mọi trò nghịch ngợm và chơi đùa đều diễn ra ở đây. Là những buổi trưa nắng gắt trốn ngủ trưa, cùng nhau tụ tập ở gốc cây, trốn tìm, bắn bi, phá tổ chim, và rồi lại ngủ quên mất bên gốc cây. Gió khẽ tạt qua tán cây ru chúng tôi vào giấc ngủ. Lá bàng to, rộng để chúng tôi làm thành những chiếc quạt giống thành Bờm và những món ăn khoái khẩu từ quả bàng đập ra.

Mùa thu, bàng thay áo. Mùa đông, bàng hoàn toàn trơ trụi. Chúng tôi vẫn lo bàng sẽ lạnh nhưng đó lại là một mạch ngầm đầy nhiệt huyết và sức sống đang chảy trong mỗi cành, mỗi ngọn ấy. Và đó lại là nơi chứng kiến những cảnh sinh hoạt của người dân, để rồi đi vào lời ăn tiếng nói quen thuộc: “Cây đa, giếng nước, sân đình.”

Cây đa ngày càng cao lớn, mang theo những kỉ niệm tuổi thơ của tuổi thơ, cái giản dị, chất phác và cuộc sống của con người chân quê. Để rồi sau này đi xa, mong ước chỉ là từ xa vui mừng nhìn thấy ngọn cây kia vẫn còn xanh.

Đoàn Hương - wikihoc.com

cay bangCây bàng được trồng rất nhiều nơi để lấy bóng mát, ngoài ra quả bảng ăn cũng rất ngon đặc biệt là hạt bàng là 1 món ăn yêu thích của lứa tuổi học sinh vào mỗi dịp hè béo ngậy thơm ngon

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 MIÊU TẢ CÂY BÀNG

Sân trường em trồng rất nhiều loại cây. Mỗi cây lại mang những lợi ích và ý nghĩa riêng. Nếu cây phượng với những bông hoa đỏ rực báo hiệu mùa chia tay, cây bằng lăng với những chùm hoa tím ngát ngày hè, … thì cây bàng xanh mát lại tỏa bóng mát khắp sân trường, là nơi bọn em vui chơi và gắn bó với nhau.

Từ ngày đầu tiên em nhập học, cây bàng đã đứng sừng sững ở góc sân. Không biết cây đã được trồng tự bao giờ nhưng chắc là cũng khá lâu, cao bằng khu lớp học bốn tầng. Từ xa nhìn lại, cây bàng như chiếc ô khổng lồ xanh ngát che nắng che mưa, đôi khi lại thấy bác bàng như một người mẹ nhân từ dang tay ôm ấp mái trường với những đứa trò nhỏ vào lòng. Rễ cây rất to, chồi lên mặt đất như những con rắn khổng lồ. Vài chiếc rễ khác lại đâm sâu xuống lòng đất, ngày ngày cần mẫn hút chất dinh dưỡng từ đất mẹ nuôi cây. Thân cây rất to, ba đứa trò nhỏ ôm cũng không xuể. Trải qua bao mưa nắng, thân cây đã khoác lên mình bộ áo màu nâu sẫm, hơi sần sùi và thô ráp. Cành cây như những cánh tay khổng lồ đâm ra tứ phía tạo bóng mát cho chúng em vui chơi. Từ những chiếc cành ấy mọc ra biết bao nhiêu là lá. Lá bàng to hơn bàn tay người lớn, hình bầu dục mọc xum xuê trên cây.

Khi mùa xuân mang đến sức sống mơn mởn cho vạn vật thì cũng là lúc những mầm non dần nhú lên để đến mùa hè bật ra thành những chiếc lá non xanh mát- chiếc quạt tí hon cho lũ học trò. Cây cứ xanh ngát một màu xanh con trẻ như vậy cho đến khi thu về, lá cây chuyển màu nâu đỏ, đỏ thẫm cả một góc trời. Từng cơn gió thổi qua, lá cây lìa cành, chao lượn trên không trung và đáp xuống đất. Và cuối cùng, khi mùa đông đến, cây bàng khẳng khiu, trơ trọi. Nhưng đằng sau cái dáng vẻ tiều tụy ấy là cả một nguồn sống đang sinh sôi nảy nở để đợi xuân về đâm hoa kết trái.

Cây bàng đứng đó, là người bạn của tuổi học trò cũng là người chứng kiến bao kỉ niệm, bao cuộc chia tay bịn rịn nức nở. Dưới gốc bàng là nơi vui chơi lí tưởng vào mỗi giờ giải lao. Dưới bóng cây râm mát, bạn thì nhảy dây, đá cầu, bạn thì ngồi ghế đá trò chuyện tâm sự. Và nhiều hơn cả là những cô bé xinh xắn đi nhặt từng bông hoa bàng tí hon. Vào mùa hè, bàng ra hoa, những chùm hoa nhỏ li ti, màu vàng nhạt. Có lẽ cái hành động đi lượm hoa bàng cũng là một phần kỉ niệm tuổi học trò, là sự thơ ngây, trong sáng, hồn nhiên đáng trân trọng.

Yêu quý bác bàng nên chúng em rất cần mẫn chăm sóc cho bác ấy. Chiều nào cũng vậy, bạn em đều ra tưới cây và bắt sâu. Thỉnh thoảng chúng em còn bón phân cho cây như lời cô giáo dặn. Bởi vậy mà cây lúc nào cũng tươi tốt, tràn đầy sức sống.

Tuổi học trò dần sẽ qua đi nhưng sẽ đọng lại mãi trong tâm trí mỗi người những kỉ niệm và những hình ảnh khó quên. Với em đó chính là bác bàng già bởi đơn thuần đó không chỉ là một loài cây bình thường mà là một phần tuổi học trò của em.

Vân Anh - wikihoc.com

BÀI VĂN MẪU SỐ 3 TẢ CÂY BÀNG LỚP 6

Tạo hóa sinh ra các loài cây đều mang trong mình những vẻ đẹp và ý nghĩa riêng. Nếu như nhắc đến hoa hồng người ta nghĩ ngay đến loài hoa tượng trưng cho tình yêu thủy chung. Nhắc đến hoa sen người ta nghĩ đến vẻ đẹp cùng với  những phẩm chất cao đẹp của con người Việt Nam. Còn với riêng tôi, hình ảnh cây bàng lại gợi nhắc đến kí ức của tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng.

Nhìn từ xa, cây bàng như một cái ô khổng lồ, xòe những tán lá rộng tỏa bóng mát cho sân trường tôi. Cây cao khoảng năm, sáu mét, trải qua bao khắc nghiệt của thiên nhiên nhưng bàng vẫn đứng đấy và che nắng cho con đường. Thân cây to, màu nâu, thẳng đứng và có nhiều vết sẹo, sần sùi. Tôi thấy trên cây còn có những cậu học trò tinh nghịch khắc tên mình trên thân cây như để đánh dấu những năm tháng sống dưới mái trường. Rễ bàng ngoằn ngoèo nổi hẳn lên mặt đất như hút chất dinh dưỡng để nuôi cây và cho cây càng vững chắc hơn. Lá bàng hình bầu dục, có màu xanh. Vào những ngày hè nóng bức, lũ học trò chúng tôi còn lấy những lá bàng để quạt mát. Nhờ những chiếc lá tuy hơi nhỏ nhưng cũng phần nào giúp tôi dịu mát hơn.

Khi đông về, lá bàng dần dần ngả sang màu đỏ thẫm và rụng dần để thay áo mới. Có lẽ mọi người cũng không hay để ý đến hoa bang nhiều lắm nhưng với tôi hoa bàng lại mang một nét tinh tế mới mẻ. Những chùm hoa trăng trắng, li ti lấp ló sau những tán lá rộng trông thật thích mắt.  Những cánh hoa mỏng manh, yếu đuối, mỗi khi có làn gió nhẹ thổi qua thì hoa đung đưa trong gió, rồi có những bông còn phải lìa cành.

Cây bàng đã cùng với chúng tôi nô đùa, chạy nhảy vui vẻ dưới mái trường. Vào mỗi giờ ra chơi chúng tôi lại cùng nhau tụ tập dưới gốc bàng, người thì đọc sách, người thì trò chuyện tâm sự... Ngồi dưới gốc bàng, thỉnh thoảng chúng tôi còn được thưởng thức những bản nhạc không lời của những chú chim nghe thật vui tai. Tôi coi cây bàng như là người bạn thân thiết nhất của tôi. Tôi nhớ có lần mắc lỗi và bị cô giáo phạt tôi đã ra gốc bàng ngồi dãi bày hết những tâm sự. Dường như nghe chuyện buồn của tôi bàng cũng biết, chả nói gì nhưng tôi cũng phần nào hiểu được bàng đang đồng cảm cho tôi. Cây bàng cũng như cuốn nhật kí giữ bí mật cho tôi mà không bao giờ bị lộ.

Bên cạnh đó, cây bàng còn có rất nhiều những công dụng khác nhau. Cây bàng là nơi che nắng, là nơi trú mưa của mỗi con người, nó còn dùng để làm đồ mĩ nghệ đồ dùng sinh hoạt trong cuộc sống của mỗi người, vừa để gói bánh, là vật dụng để đốt mỗi khi mưa gió kéo dài. Tụi nhỏ chúng tôi còn nhặt những quả bàng để ăn. Quả bàng chín vàng, thoang thoảng hương thơm, khi ăn hết lớp bên ngoài chúng tôi còn đập ra để ăn những cái nhân bên trong, nó bùi bùi, béo ngậy như những hạt lạc. Được thưởng thức hương vị của bàng thì tôi cảm thấy thật thú vị làm sao.

Năm tháng qua đi, cây bàng vẫn còn đó, vẫn dõi theo chúng tôi nô đùa, chạy nhảy, vẫn là người bạn gần gũi thân thiết nhất đối với con người. Mai này dù có xa mái trường thân yêu thì hình ảnh cây bàng vẫn in đậm trong tâm trí tôi với biết bao kỉ niệm đẹp.

Bùi Hiên - wikihoc.com

Xem thêm các bài về tả cây bàng khác

Văn mẫu lớp 6