Bài văn miêu tả cô giáo của em lớp 5 hay nhất đầy đủ

Hướng dẫn làm bài văn miêu tả cô giáo của em lớp 5

Các bài viết về chủ đề cô giáo được quan tâm trên Wikihoc:

“Mỗi ngày đến trường là một ngày vui”. Vì ở đó, có ngôi trường như ngôi nhà thứ hai, có bạn bè như anh chị em thân thiết trong một căn nhà. Đặc biệt, ta còn được dạy dỗ và nuôi dưỡng bởi những cô giáo như những người mẹ thứ hai của ta. Trong những năm cắp sách tới trường, chắc hẳn các bạn đều có những người cô mình hết mực yêu quý và tôn trọng. Bạn có muốn cho mọi người biết về người mẹ hiền của mình? Trong chương trình Ngữ Văn, các bạn sẽ gặp đề bài miêu tả cô giáo. Để tái hiện một cách chân thực và sinh động hình ảnh cô giáo cũng như tình cảm của mình dành cho cô, các bạn chú ý trả lời những câu hỏi: Đó là cô giáo dạy bạn khi nào? Cô dạy môn học gì? Cô có ngoại hình, đặc điểm gì đặc biệt không? Điều gì ở cô mà bạn mến? Bạn có kỉ niệm nào đáng nhớ với cô không? Hãy nhớ: miêu tả bằng những từ ngữ, kỉ niệm và tình cảm của chính bạn mới làm nên sự thuyết phục và hấp dẫn. Sau đây sẽ là những bài viết để các bạn tham khảo trước khi đặt bút miêu tả. Chúc các bạn học tập tốt!

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 MIÊU TẢ CÔ GIÁO CỦA EM

Các bạn học bình thường đến trường vì được vui chơi, được gặp bạn bè. Còn tôi, tôi thấy việc đi học thật hạnh phúc, bởi ở đó có một người tôi luôn muốn gặp: cô Hà, cô giáo của tôi.

Cô là cô giáo dạy môn Tiếng Việt của tôi năm lớp 4, và cũng là chủ nhiệm của lớp tôi. Ở tuổi 25 , cô tôi mang đầy đủ những phẩm chất của một cô giáo. Từ xa, có thể nhận ra cô qua hình người con gái với chiếc xe đạp xanh lam trong tà áo dài trắng và mái tóc dài mượt mà thả đến qua vai. Cô không cao, dáng người mảnh mai. Gương mặt trái xoan, thanh tú của cô với nụ cười dịu hiền, tỏa nắng luôn tạo thiện cảm và niềm tin cho người đối diện ngay từ lần gặp đầu tiên. Mọi người đều khen mắt cô rất đẹp! Đôi mắt cô nằm dưới lông mày thanh thanh, luôn long lanh và tinh anh. Ở đó ánh lên điều gì tươi sáng, tốt đẹp và bình yên.

Nhưng tôi yêu nhất, không phải dáng người xinh đẹp, không phải gương mặt thanh tú mà là giọng nói của cô. Giọng cô dịu dàng, trầm ấm khi dặn dò học sinh, trong trẻo khi giảng bài cho chúng tôi nghe. Những bài chúng tôi không muốn học hay không hiểu, đã có giọng nói truyền cảm của cô tiếp thêm động lực, lấy lại hứng khởi để tiếp thu bài tốt nhất. Thỉnh thoảng, cô còn đổi phương pháp dạy học bằng cách hát cho chúng tôi nghe. Lũ học sinh lại bị mê đắm vào lời hát ngọt ngào, vào thế giới lời ca như mơ. Chúng tôi thường tự hỏi: “Cô hát hay như thế, sao không làm ca sĩ nhỉ?”

Nhưng có lẽ tôi cũng hiểu phần nào lí do. Bởi cô rất yêu nghề giáo, yêu chúng tôi. Cô từng nói như thế. Cô bảo: “Đi dạy, vừa được hát, vừa được nhìn thấy học sinh, không phải vui hơn sao?”. Mới về trường, cô là cô giáo trẻ trung và năng động nhất. Cô luôn mỉm cười với mọi người, nhiệt tình hỏi thăm và giúp đỡ những thầy cô và các bạn học sinh. Chẳng bao giờ thấy cô nổi giận với ai cả, cô không tị nạnh hay đố kị với người khác. Cô chỉ hơi buồn khi mình không dạy cho học sinh làm tốt được. Một khi đã được giao nhiệm vụ, cô luôn cố gắng hoàn thành nhanh nhất. Tính cách hài hước, năng động của cô tạo ra những trò chơi, những hoạt động để chúng tôi tự tìm hiểu bài học. Vì thế trong giờ Tiếng Việt, chưa bao giờ lũ học sinh chúng tôi biết buồn chán là gì.

Với tôi, cô không chỉ là một cô giáo hoàn hảo, còn là người mẹ thứ hai của tôi. Bố mẹ tôi đi công tác xa nhà, tôi sống cùng với bà ngoại. Tôi không ghen tị với đám bạn có bố mẹ đón về, vì tôi đã có cô đưa về rồi. Tôi thích ngồi phía sau xe cô, nhìn mọi thứ và nghe cô kể chuyện. Cô kể chuyện về cô, về bài học. Tôi học được từ cô biết yêu thương mọi người, biết ơn bố mẹ vì đã vất vả cực nhọc nuôi nấng tôi.

Lên lớp 5, tôi không còn được học cô nữa. Nhưng chiếc xe xanh vẫn chở tôi về mỗi ngày. Và tình cảm của tôi dành cho cô không sẽ đầy theo những ngày tháng ấy.

BÀI LÀM VĂN SỐ 2 TẢ CÔ GIÁO CỦA EM LỚP 5 

"Lúc ở nhà mẹ cũng là cô giáo, khi đến trường cô giáo như mẹ hiền..." Cô giáo như người mẹ thứ hai chăm sóc, dạy bảo mỗi học trò thành người. Em rất yêu quý cô Hương - cô giáo chủ nhiệm lớp em. 

Cô Hương năm nay đã ngoài ba mươi tuổi nhưng trông cô vẫn còn trẻ và xinh lắm. Cô có dáng người dong dỏng cao gầy. Mỗi sáng thứ Hai đến trường, trông cô đều rất duyên dáng trong chiếc áo dài thướt tha. Mái tóc cô óng mượt, suôn dài, đen nhánh được xõa ngang vai. Mỗi khi cô đi lại, mái tóc ấy lại tỏa ra mùi hương bưởi thanh thanh, thoang thoảng. Em rất thích mùi hương ấy, mùi hương quen thuộc như mùi hương tóc mẹ khiến nó in sâu vào trí nhớ em tự lúc nào không hay. Nước da cô ko trắng mịn mà ngăm ngăm đen. Có lẽ vì nắng gió bụi đời trong hành trình mưu sinh vất vả đã biến nước da trắng hồng chuyển sang sạm đen như thế. Đôi mắt cô dễ gây thiện cảm cho người đối diện. Đôi mắt ấy lúc nào cũng ánh lên những cái nhìn thân thiện với người xung quanh, những cái nhìn trìu mến yêu thương với học trò. 

Cô Hương ở cùng xóm em, nhà em cũng gần nhà cô nữa. Hồi bé, em hay được mẹ cho sang nhà cô để cô dạy viết mỗi độ hè rảnh rỗi. Những cái nắm tay đầu tiên, những con chữ lần đầu được hình thành, chính là nhờ cô Hương. Em thích giọng nói của cô lắm. Giọng cô trong trẻo, thanh, dễ dàng in sâu vào trí nhớ em. Bởi vậy, em thích được nghe cô giảng bài lắm. Không hiểu sao em luôn bị cuốn hút vào lời giảng của cô. 

Lên lớp Năm, cô là cô giáo chủ nhiệm lớp em. Cô không quá hiền nhưng cũng không quá nghiêm khắc. Mỗi khi bạn nào mắc lỗi, cô không đánh chửi mà chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở, chỉ ra lỗi sai và hướng tới bài học đúng. Cô cũng hay mang bánh kẹo ở nhà tới lớp cho học trò, tổ chức cho lớp những bữa liên hoan nho nhỏ. 

Em rất yêu quý cô Hương. Em hứa sẽ học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của cô đã dành cho bọn em. 

Xem thêm các bài về cô giáo khác

Văn mẫu lớp 5