Viết đoạn văn về kỷ niệm đáng nhớ bằng tiếng Anh hay nhất có dịch

Trong cuộc đời chúng ta sẽ trải qua rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ khác nhau làm chúng ta rất khó quên. Đó có thể là những kỷ niệm vui hoặc kỷ niệm buồn những đó đều là những cung bậc cảm xúc trong cuộc đời mỗi chúng ta. Vậy làm sao để viết bài văn về kỷ niệm đáng nhớ hay nhất, bạn có thể tham khảo 2 bài luận của chúng tôi ở phía dưới đây và viết về kỷ niệm đáng nhớ của mình nhé.

Các bài viết liên quan tới chủ đề kỷ niệm đáng nhớ đáng chú ý:

Đề bài: ( Write an essay about an unforgettable experience in english)

Chắc hẳn ai cũng có cho riêng mình những kỉ niệm đáng nhớ trong cuộc đời. Đó có thể là niềm vui, niềm hạnh phúc, những kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ, nhưng nó cũng có thể là những kí ức buồn. Ấn tượng về những trải nghiệm đó luôn mãi khắc ghi trong tâm trí của mỗi con người, như một mảnh ghép không thể thiếu trong cuộc đời mỗi người. Dưới đây là các bài văn kể về kỉ niệm đáng nhớ bằng tiếng anh có dịch, các bạn cùng đọc và tham khảo nhé.

Bài luận 1: Viết đoạn văn về một kỷ niệm đáng nhớ bằng tiếng Anh có dịch

Last weekend, while cleaning my bedroom, I came across an album and found a photo of me on the first day coming to school – a day filled with special emotions. It was a sunny day with many white clouds. My mom was the person that accompanied me to school. On the way to school, i could see many other children around my age are going to school like me, some of them were crying a lot. Fifteen minutes later, we arrived at the school. Mom said goodbye to me and suddenly i bursted into tears.I felt lonely and scared because there was no one beside me then. Then a woman came by my side. She had a bright smile and a gentle face which reminded me of my mom. With a warm voice, she introduced to me that she was my teacher. I had thought that teacher was someone that would punish me when I made mistakes, but my first impression was a little different from my expectation, she was like a sweet angel. Later, she took me to my new class.There are a lot of new friends. Sitting at my place, looking around the classroom, I was impressed by the colourful and lovely space here. It was painted in bright colours with a large book shelf at the corner, filled with comics and toys, which were all well-organised. After that, the very first lesson at school got started. Beside learning to spell and write, I was also taught to sing, to draw pictures and was told a lot of interesting stories, which made me really excited. It was my first day studying at school, quite a long time ago but still gives me a sense of nostalgia for my carefree childhood.

Dịch:

Một ngày nọ, khi đang dọn dẹp phòng ngủ, tôi bắt gặp một cuốn album và tìm thấy một bức ảnh của mình trong ngày đầu tiên đến trường. Đó là một trong những ngày đáng nhớ nhất trong cuộc đời mang lại cho tôi nhiều cảm xúc đặc biệt. Ngày đặc biệt này cuối cùng cũng đến. Đó là một ngày đầy nắng với những áng mây trắng bồng bềnh trôi. Mẹ tôi là người đi cùng tôi đến trường. Trên đường, tôi có thể thấy nhiều bạn bè trạc tuổi mình cũng đến trường như tôi, một số vẫn còn khóc rất nhiều. Sau 15 phút, chúng tôi đã tới trường. Mẹ nói lời tạm biệt với tôi và bỗng dưng tôi bật khóc. Tôi chợt cảm thấy cô đơn và sợ hãi vì không có ai ở bên cạnh. Sau đó, một người phụ nữ tiến đến gần tôi. Cô ấy có một nụ cười rạng rỡ và khuôn mặt dịu dàng khiến tôi nhớ đến mẹ. Với giọng nói ấm áp, cô giới thiệu với tôi rằng cô ấy là giáo viên của tôi. Tôi chỉ nghĩ rằng cô giáo là người sẽ phạt mình khi mình mắc lỗi, nhưng ấn tượng đầu tiên của tôi có phần khác so với tưởng tượng, cô ấy giống như một thiên thần ngọt ngào vậy. Cô dẫn tôi đến lớp học của mình. Ở đây có rất nhiều bạn bè mới. Ngồi vào chỗ và nhìn xung quanh lớp học, tôi đã rất ấn tượng bởi không gian đầy màu sắc và đáng yêu ở đây. Phòng được sơn bằng gam màu tươi sáng với một tủ sách lớn ở góc lớp đầy truyện tranh và đồ chơi, tất cả đều được sắp xếp gọn gàng. Sau đó, chúng tôi bắt đầu bài học đầu tiên của mình ở trường tiểu học. Bên cạnh việc học đánh vần và viết, tôi còn được dạy hát, vẽ tranh và được nghe những câu chuyện vô cùng lí thú. Đó là ngày đầu tiên tôi tới trường – một sự kiện đã xảy ra khá lâu nhưng vẫn luôn đem lại cho tôi cảm giác hoài niệm về một tuổi thơ đầy vô tư của mình.

Bài luận 2: Viết về một kỷ niệm đáng nhớ của em bằng tiếng Anh

One of the most memorable day that had such a strong impression on me is my first trip with my classmates when I was 12 years old.
After being announced that we would go on a trip to Cuc Phuong national park, all of us got super excited as it was the first time we had a long journey together. And that unforgettable day finally came. We set off quite early at 5.30 a.m. We were very happy and sang together on the coach.The weather that day was perfect for a long trip: sunny and windy, the air was pretty cool and comfortable. Three hours later, we reached the destination. Everyone felt a bit tired so we took a break and had a light meal. In the afternoon, it was time for us to explore the national park. But because of our excitement and curiosity, we ignored the tour guide's warning and half of my class got lost in the forest including me. It was getting darker and we started to feel hungry and scared. We could only rely on the light from our mobile phone and could not call the adults because there was no reception here. Our monitor still stayed calm and told us to stay together before someone might come to rescue. It was really smart of her to use a lighter to create a fire to signal. The rangers quickly recognized the signal and came to our place, so we were able to get out of the forest safely. Seeing our teacher’s worried face, we really regretted for being so disobedient. We apologized her and promised that it would never happen the second time. Although getting into troubles, I cannot deny that we had the chance to learn many valuable lessons we are not taught at school and that's what makes this piece of memory more precious.

Dịch:

Kỉ niệm đáng nhớ nhất cuộc đời tôi đó chính là chuyến đi đầu tiên của tôi với các bạn cùng lớp khi tôi 12 tuổi. Sau khi được thông báo rằng chúng tôi sẽ tham gia một chuyến đi tới Vườn quốc gia Cúc Phương, tất cả chúng tôi trở nên cực kỳ hào hứng và hạnh phúc vì đây là lần đầu tiên chúng tôi có một chuyến đi dài cùng nhau. Và ngày đặc biệt đó cũng đến. Chúng tôi bắt đầu khởi hành khá sớm từ lúc 5h30 sáng. Ai nấy đều rất hạnh phúc và hát cùng nhau trên chiếc xe buýt. Thời tiết hôm đó thật hoàn hảo cho một chuyến đi dài: nắng và gió, mát mẻ và dễ chịu. Sau 3 giờ đồng hồ, chúng tôi đã tới điểm đến. Mọi người đều cảm thấy hơi mệt nên chúng tôi nghỉ ngơi và ăn nhẹ. Buổi chiều đến và cũng là lúc chúng tôi khám phá vườn quốc gia này. Nhưng vì sự phấn khích và tò mò , chúng tôi lờ đi lời cảnh báo của hướng dẫn viên và một nửa lớp của tôi đã bị lạc trong rừng bao gồm cả tôi. Trời đã bắt đầu tối nên chúng tôi bắt đầu cảm thấy đói và sợ hãi. Mọi người chỉ có thể phụ thuộc vào ánh sáng từ điện thoại di động mà không thể gọi vì không có tín hiệu ở đây. Lớp trưởng lớp tôi vẫn giữ bình tĩnh và khuyên chúng tôi nên ở lại với nhau trước khi có người tới cứu. Cô ấy đã rất thông minh khi dùng một chiếc bật lửa để tạo khói tím hiệu. các cán bộ kiểm lâm nhanh chóng nhận ra tín hiếu đó và tối chỗ chúng tôi, nhờ đó mà mọi người có thể trở về an toàn. Nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của cô giáo, chúng tôi rất hối hận vì đã không nghe lời. Tất cả cùng xin lỗi cô và hứa sẽ không có lần thứ hai như vậy nữa. Mặc dù gặp không ít rắc rối nhưng không thể phủ nhận rằng tôi đã học được nhiều bài học quý giá – những điều tôi không được dạy ở trường, và đó là lý do khiến cho mảnh kí ức này trở nên quý giá như vậy..

Xem thêm các bài về kỷ niệm đáng nhớ khác

Writing - Viết bài luận tiếng Anh