Tả phiên chợ quê em lớp 5, bài văn ngắn miêu tả buổi chợ ở địa phương em

Hướng dẫn tả phiên chợ quê em lớp 5 hay nhất, hai bài văn mẫu tả phiên chợ quê em để các bạn tham khảo

Các bài viết về chủ đề phiên chợ quê được quan tâm trên Wikihoc:

  • "Quê hương là gì hả mẹ
  • Mà cô giáo dạy phải yêu
  • Quê hương nếu ai không nhớ
  • Sẽ không lớn nổi thành người"
  • (Quê hương- Đỗ Trung Quân)

Cứ mỗi lần những lời thơ ngọt ngào, tha thiết ấy vang lên là hình ảnh quê hương lại hiện lên trong tôi đậm nét hơn cả. Tuy xa quê từ nhỏ nhưng tôi cũng có dịp được gắn bó, hìa hợp với cảnh sắc và con người nơi đây. Bởi thế, nó đã trở thành một miền kí ức đẹp, một bầu trời kỉ niệm khó phai mờ. Những ngày sống ở quê, tôi cùng bà ngày nào cũng đi chợ. Những phiên chợ quê giản dị, nhỏ bé nhưng lại rất thân quen đến lạ. Và chắc hẳn không chỉ tôi mà mọi người cũng đều nhớ về hình ảnh chính mình, khi còn là một đứa trẻ nhỏ nhõng nhẽo đòi đi chợ, đòi mua những thức quà quê đạm bạc. Và trong chương trình ngữ văn lớp 5, chúng ta sẽ bắt gặp đề bài tả phiên chợ quê em. Đề bài này không khó nhưng đòi hỏi các bạn đảm bảo đủ các ý chính như khung cảnh từ xa, miêu tả từng gian hàng và cảm xúc cá nhân... Sau đây là hai bài văn mẫu như những gợi ý để các bạn tham khảo. Chúc các bạn thành công!

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 TẢ PHIÊN CHỢ QUÊ EM LỚP 5

Hè năm vừa rồi, em được bố mẹ cho về quê chơi với ông bà nội. Được sống và hòa nhập với bầu không khí trong lành, thoáng mát nơi đây em lại thêm yêu quý và gắn bó với con người, sinh hoạt ở quê. Mỗi buổi sáng, em đều dậy sớm tập thể dục và đi chợ cùng bà nội. Cũng không biết tự bao giờ, hình ảnh phiên chợ quê đã in dấu trong tâm trí, để khi trở về thành phố em lại không nguôi nhớ về.

Chợ quê em không to, náo nhiệt và đông người như những phiên chợ ở thành phố. Bà em kể rằng chợ quê họp theo phiên, cứ vài ngày là lại có một phiên. Bởi thế mà vào những ngày đó, mọi người đều tranh thủ dậy từ sớm đi chợ, để mua sắm những đồ thiết yếu cho gia đình.

Sáng hôm ấy em dậy từ khá sớm, khi màn sương đêm còn phủ lờ mờ khắp nới. Mặt trời mới chỉ vừa nhú lên nhưng vẫn còn bị che lấp bới dãy núi phía xa. Vậy mà đường làng đã nhộn nhịp tiếng các và các mẹ í ơi sắp hàng đi chợ. Người bán hoa, người bán rau, người bán thịt hay các vật dụng cho gia đình...

Sương đêm dần tan biến nhường chỗ cho những tia nắng ban mai cũng là lúc hai bà cháu em dắt tay nhau đi chợ. Trên đường, bà gặp một số người quen, họ nói chuyện rôm rả trên đường làng.

Chẳng mấy chốc, hai bà cháu em đã tới chợ. Một khung cảnh thật nhộn nhịp, đông đúc cả kẻ mua và người bán. Đứng ở trên đê, em thấy từ bên kia sông các con đò bỗng đông khách hơn mọi ngày. Các bà, các mẹ ở bên ấy cũng tranh thủ chợ phiên sang bên đây mua đồ.

Gian hàng đầu tiên của chợ là khu thực phẩm. Trên những cái phản to, ngườu ta bày rất nhiều những tảng thịt còn tươi và ngon. Các cô bán hàng khéo léo không ngớt chào khách và bàn tay kinh nghiệm đã cắt thịt mà ít khi bị thừa thiếu cân. Các bác bán rau lại hết sức thân thiện cùng nụ cười chất phác. Từng mớ rau còn tươi nguyên, được bó cẩn thận từ đêm hôm trước.Đi qua đó là đến gian hàng quà bánh. Một mùi vị của những mín đặc sặc quyện vào trong gió khiến ai cũng mong muốn được một lần thưởng thức. Những chiếc bánh rán nóng hổi mà vàng ruộm, cái thì tẩm đường, cái thì rắc vừng. Chao ôi, mới hấp dẫn làn sao! Rồi làn khói nghi ngút lại bốc lên từ chõ xôi gạo mới, mùi vị thơm nhẹ của những chiếc bánh chưng... Mấy đứa trẻ qua đây đều nũng nịu đòi người lớn mua cho một thứ gì đó, bởi lẽ nó là thức quà quê chẳng thể thiếu. Cuối cùng là gian hàng quần áo. Những bộ quần áo cho đủ mọi lứa tuổi, sặc sỡ sắc màu được treo lên rồi hạ xuống. Mọi người đi lại tấp nập nơi đây để lựa chọn cho mình bộ đồ ưng ý nhất.

Khi đã trở về nhịp sống ồn ã nơi phố thị thì em vẫn luôn yêu và nhớ về phiên chợ quê mình bởi nó đã gắn bó với tuổi thơ em.

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 TẢ PHIÊN CHỢ QUÊ EM LỚP 5

Với những đứa trẻ nông thôn, niềm vui chỉ giản đơn là được cho đi chơi, được chơi đùa cùng bè bạn, và cả được bố mẹ dẫn đi những phiên chợ quê nữa. Chợ quê- đó là nơi yêu thích của tôi.

Chỗ tôi ở phía xa so với thị trấn nên các hoạt động buôn bán và sinh hoạt cũng không diễn ra thường xuyên, tấp nập. Bên cạnh những khu chợ tạm lập ra để bán những đồ ăn hằng ngày, chúng tôi có tổ chức mỗi tháng một phiên chợ quê. Chứ ngày 14 âm lịch hằng tháng, là mọi người lại nô nức họp chợ. Kẻ đến mua, người đi bán.

Không khi buổi sáng ngày chợ đã thật đông vui và nhộn nhịp. Tiếng cười nói của các bà, các mẹ từ xa vang cả một vùng. Mỗi người, mặc quần áo rất đẹp, trên tay xách theo một chiếc nàn để tiện đựng đồ đi chợ. Bên trong chợ cũng nhộn nhịp không kém. Tiếng của các bà chào nhau, của những người đang dọn hàng, những người nhanh nhảu mời chào, giới thiệu ngay từ lúc đầu. Phiên chợ bắt đầu mà vui như mở hội vậy.

Phiên chợ bán rất nhiều thứ. Nào là những hoa hồng, hoa cúc, … các loài hoa thơm ngát để cắm, dùng vào ngày rằm hôm sau. Nào là những sạp quần áo, giày dép đông đúc các chị em, cô bác vào xem, ngắm nghĩa, thử đồ. Nào là những gian đồ chơi với những chú khỉ Tôn Ngộ Không làm bằng tò he, những chiếc ô tô cảnh sát, cần cẩu, ... làm trẻ con chúng tôi mê mẩn. Gần ngay đó là những món ăn vặt: món kem ốc quế bảy sắc cầu vồng, kẹo bông ngon tuyệt, những món xoài dầm, … thật là hấp dẫn. Đó chính là thiên đường của lũ trẻ chúng tôi. Ở bên kia, những chú gà, chú vịt, cả chó, mèo đang kêu om sòm trong lồng. Là chúng đang chào nhau hay là muốn qua đây chơi với chúng tôi nhỉ? Rồi các sạp hoa quả đông đúc, đầy sắc màu với dưa hấu, cam, xoài, vải, … đầy thơm ngon và bổ dường. Khắp phiên chợ, đâu đâu cũng là người đông đúc, rồi tiếng trả giá, mặc cả của các mẹ, các chị, tiếng rèn sắt của bác thợ rèn, tiếng trẻ con nô đùa. Thật như là một lễ hội vậy.

Đến chiều tối, phiên chợ vãn dần. Các bà, các mẹ đi về với những chiếc giỏ đã đầy. Họ tíu tít để nhau nghe về các món đồ, về giá của nó, cách họ trả giá. Phía trong chợ, một số hàng bán xong sớm đã về trước. Một số hàng đang chuẩn bị xu dọn để về. Có người vui vẻ vì bán khá, có người hơi ủ dột vì chẳng kiếm được mấy đồng. Người vãn dần, chỉ còn những túi bóng, vỏ trái cây, những đồ ăn vứt đầy cả lối đi, con đường. Khi ấy, lại có những bác lao công lặng lẽ đi quét dọn, nhặt rác để đem lại cảnh quan luôn xanh, sạch, đẹp.

Phiên chợ nào cũng đông vui và náo nhiệt như thế. Nhưng mọi người cũng cần có ý thức để cho nơi sống của chúng ta luôn thật đẹp đẽ.

Xem thêm các bài về phiên chợ quê khác

Văn mẫu lớp 5