Phân tích nhân vật Phùng trong Chiếc Thuyền Ngoài Xa lớp 12 - Nguyễn Minh Châu

Các bài viết liên quan tới chủ đề Nhân vật Phùng đáng chú ý:

Những năm 1945 , rất nhiếu tác phẩm nghệ thuật để đời được ra mắt công chúng, được đón nhận và có giá trị đến tận bây giờ. Với cuộc sống cùng cực dưới ách thống trị của bọn chúa đất ở miền núi, chúng ta có "Vợ chồng A Phủ", hay chủ nghĩa anh hùng đậm chất sử thi – "Rừng Xà nu"… Nhưng sau đó, năm 1986, xã hội có sự thay đổi, nước ta xóa bỏ bao cấp, chuyển sang nền kinh tế thị trường vì thế văn học cũng có bước chuyển mình. Đề tài thế sự và đạo đưc được các nhà văn xoáy sâu vào khai thác. Nguyễn Minh Châu, cây bút viết truyện ngắn hiện đại nổi tiếng bậc nhất trong làng văn học đã có những áng truyện để lại ấn tượng sâu sắc. Trong đó có “Chiếc thuyền ngoài xa”. Truyện thành công khắc họa hình ảnh các nhân vật thế sự làm nổi bật chủ đề của truyện. Trong số đó có Phùng, nhân vật chứng kiến toàn câu chuyện. Chúng ta hãy cùng tìm hiểu về nhân vật để hiểu rõ về câu chuyện.

BÀI VĂN PHÂN TÍCH NHÂN VẬT PHÙNG LỚP 12 TRONG CHIẾC THUYỀN NGOÀI XA

Nguyễn Minh Châu đến với làng văn học muộn nhưng từng bước khẳng định được vị trí của mình trong văn học thời kì kháng chiến chống Mĩ và văn học đổi mới. Sau những năm 1980, các tác phẩm của Nguyễn Minh Châu chuyển từ lãng mạn sử thi sang thế sự đời tư, hướng đến khám phá chất văn xuôi đời thường. “Chiếc thuyền ngoài xa” sáng tác năm 1983 là tiêu biểu cho phong cách truyện ngắn tự sự triết lí giai đoạn sau 1975. Hình tượng nhân vật Phùng trong truyện đã trở thành hình tượng nhân vật tiêu biểu cho nhân vật thế sự thời kì văn học này.

Nhân vật Phùng được giới thiệu là người được nhận nhiệm vụ của trưởng phòng đi chụp bộ ảnh cho tấm lịch năm sau. Phùng đã trở lại vùng biển nơi mình từng chiến đấu. Tại nơi này, Phùng đã chứng kiến câu chuyện của người đàn bà làng chài để từ đó, những nhận thức trong anh thay đổi rẩt nhiều.

Trước hết, Phùng là người nghệ sĩ si mê cái đẹp. Nhận nhiệm vụ, đến với vùng biển đó, Phùng đi với quan niệm : nghệ thuật chính là cái đẹo, hành trình sáng tạo nghệ thuật là hành trình tìm kiếm cái đẹp. Sau mấy buổi sáng "phục kích", anh đã chụp được "cảnh đắt trời cho". Đó là cảnh ban mai vùng ven biển, với "mũi thuyền in một nét mơ hồ lòe nhòe vào bầu sương mù trắng như sữa có pha đôi chút màu hồng hồng do ánh mặt trời chiếu vào". Với tâm hồn nghệ sĩ của mình, anh đắm say, ca tụng cảnh đẹp như "bức tranh mực tàu của danh họa thời cổ". Rồi anh cảm thấy tràn ngập niềm hạnh phúc "bối rối, trái tim như có gì đó bóp thắt vào". Đó là niềm xúc động và cảm giác hạnh phúc phản chiếu tâm hồn nhạy cảm của người nghệ sĩ lãng mạn tha thiết với cái đẹp của cuộc đời.

Nhưng Phùng chứng kiến vẻ đằng sau bức ảnh đẹp ấy là mọt bức tranh đa chiều khác khiến người nghệ sĩ đó phải mang nặng nỗi lo âu, trăn trở về số phận hạnh phúc của con người. Nỗi đau và sự phẫn nộ trước nghịch lí đời thường đã trào dâng trong lòng người nghệ sĩ đó. Chứng kiến cảnh bạo lực, Phùng ngạc nhiên bang hoàng trước sự hiện diện của cái xấu ẩn phía sau cái đẹp. Sau phút ngạc nhiên, sững sờ, Phùng vứt chiếc máy ảnh lao tời nhằm chấm dứt cảnh phi lí. NGay trong giây lát trước cái đẹp, những mơ tưởng về cái đẹp chân chính lập tức tiêu tan nhường chỗ cho những cái phi lí, nghịch lí đời thường. Hình ảnh Phùng ngơ ngác trên bãi cát trước bãi xe tăng hỏng mở ra những liên tưởng xâu xa và những vấn đề thời hậu chiến. Nếu bãi xe tăng hỏng là chững tích của thời hậu chiến, thì hình ảnh bé Phác và chiếc thắt lưng lại là hình ảnh của cuộc chiến mới, cuộc chiến với cái đói, cái nghèo, với những cái tăm tối trong công cuộc hi sinh của cuộc sống đời thường.

 Cùng nỗi lo âu, người nghệ sĩ lại trăn trở trước những nghịch lí đời thường. Để giúp đỡ người đàn bà bất hạnh, dù đã chụp xong bộ ảnh nhưng anh Phùng vẫn quyết định ở lại để cùng Đẩu giúp người đàn bà li hôn với chồng. Nhưng khi người đàn bà kiên quyết không li hôn và nghe người đàn bà ấy kể về câu chuyện của gia đình mình thì anh lại cảm thông, xót xa cho số phận của người đàn bà.. Phùng nhận ra sự hời hợt, phiếm diện của chính bản thân mình. Chính nỗi lo âu khiến Phùng nhận ra những chân lí đời thường về mối quan hệ giữa nghệ thuật và đời sống. Nghệ thuật chỉ là phù du nếu nó không bắt nguồn từ sự sống. Nghệ thuật phản ánh cái đẹp nhưng còn phải phản ánh cả cái thật. cái đẹp chỉ đẹp khi nó gắn liền với cuộc sống đời thường. Người nghệ sĩ đi tìm cái đẹp phải có cái nhìn đa diện, nhiều chiều.

Từ việc chứng kiến câu chuyện của gia đình người đàn bà làng chài, Phùng được cảnh tỉnh về cách nhìn nhận cuộc sống và con người nói chung. Phía sau bức ảnh đen trắng, Phùng cảm nhận được màu hồng của ánh sương mai, gam màu tượng trưng cho màu hồng của đời sống. Phía sau bức tranh tĩnh vật của thuyền và biển, Phùng vẫn thấy hình ảnh người đàn bà làng chài bước ra, Đó là biểu tượng của hình ảnh vất vả, lam lũ bước ra từ những nghịch lí đời thường. Chi tiết bức ảnh nghệ thuật nhắc nhở Phùng về thiên chức người nghệ sĩ phải có cái nhìn đa chiều, đa diện để cảm nhận chính xác về cuộc sống.

Bằng ngòi bút hiện thực, Nguyễn Minh Châu thành công khắc họa nhân vật thế sự để từ đó gửi gắm những thông điệp về nghệ thuật và cuộc đời. Nghệ thuật không thể xa rời cuộc sống. Nghê thuật muốn sống thì phải từ cuộc đời mà phát triển.

Văn mẫu lớp 12