Phân tích hình tượng ngọn lửa trong đoạn văn tả cảnh đêm tình mùa đông Mị cắt dây mây cởi trói cho A Phủ

Khi nghe những tiếng chéo lù, chéo lù vọng lại từ đằng xa, Tô Hoài đã quyết định sáng tác “Vợ chồng A Phủ” như một sự đáp trả những ân tình dành cho đồng bào Tây Bắc. Tác phẩm là kết quả của chuyến đi Tây Bắc dài 8 tháng. Trong khoảng thời gian này, nhà văn có dịp gần gũi với đồng bào nơi đây để viết nên những trang văn vừa thấm đượm chất thơ, vừa đậm màu sắc văn hóa phong tục, đồng thời cũng phơi bày những góc tối trong cuộc sống của người dân lao động. “Vợ chồng A Phủ” vì thế trở thành kết tinh cho tài năng và tấm lòng nhân đạo của nhà văn. Biệt tài kể chuyện đã giúp Tô Hoài dẫn dắt người đọc đi qua những chặng tâm lí của Mị, hé mở nhiều điều bất ngờ về tính cách và số phận nhân vật. Một trong những nét đặc sắc của tác phẩm là hình tượng ngọn lửa trong đoạn văn tả cảnh đêm đông Mị cắt dây mây cởi trói cho A Phủ. Hướng dẫn phân tích hình tượng ngọn lửa trong đoạn văn tả cảnh đêm tình mùa đông Mị cắt dây mây cởi trói cho A Phủ. Từ đó chỉ ra mối quan hệ giữa ngọn lửa và Mị, ý nghĩa mối quan hệ đó.

Các bài viết liên quan tới chủ đề Hình tượng ngọn lửa đáng chú ý:

BÀI VĂN PHÂN TÍCH HÌNH TƯỢNG NGỌN LỬA TRONG ĐOẠN VĂN TẢ CẢNH ĐÊM ĐÔNG MỊ CẮT DÂY MÂY CỞI TRÓI CHO A PHỦ. TỪ ĐÓ CHỈ RA MỐI QUAN HỆ GIỮA NGỌN LỬA VÀ MỊ, Ý NGHĨA MỐI QUAN HỆ ĐÓ

Nguyễn Minh Châu từng viết: “Nhà văn tồn tại ở trên đời trước hết để làm công việc giống như kẻ nâng giấc cho những người cùng đường, tuyệt lộ, những người bị cái ác hoặc số phận đen đủi dồn đến chân tường, để bênh vực cho những người không có ai để bênh vực”. Trong “Vợ chồng A Phủ”, Tô Hoài đã thực hiện thiên chức đó của người nghệ sĩ, đồng thời “nâng đỡ những cái tốt để trong đời có nhiều công bằng và yêu thương hơn” bằng cách xây dựng hình tượng ngọn lửa.

Mị được miêu tả là một cô gái tài hoa của núi rừng Tây Bắc. Cô xinh đẹp, giỏi giang, yêu đời và khao khát tự do, hạnh phúc. Thế nhưng, món nợ truyền kiếp từ đời cha mẹ đã khiến cô rơi vào vòng xoáy của trái ngang, bất hạnh. Bị bắt về làm con dâu gạt nợ, Mị trở thành thứ công cụ lao động không hơn không kém. Cô sống trong tình trạng phi ý thức, phi thời gian, lạnh lùng, vô cảm với mọi ấm lạnh của cuộc đời. Tuy nhiên, trong đêm tình mùa xuân, tâm hồn chai sạn ấy đã được đánh thức để một lần nữa lại bừng lên sức sống. Dù bị A Sử dập tắt một cách phũ phàng nhưng nó là tiền đề quan trọng cho sức phản kháng ở phía sau.

Trong đêm đông, ngọn lửa là chất xúc tác dẫn Mị đến hành động cắt dây cởi trói cho A Phủ. Lửa sưởi ấm con người trong những đêm giá lạnh. Lửa cũng lấp đầy khoảng trống khi tâm hồn con người cô đơn, trống trải nhất. Trong những đêm đông nơi vùng núi cao Tây Bắc, ngọn lửa trở thành chỗ dựa, người bạn duy nhất của Mị: “Những đêm mùa đông trên núi cao dài và buồn. Nếu không có bếp lửa sưởi kia thì Mị cũng cũng đến chết héo. Mỗi đêm, Mị dậy ra thổi lửa hơ tay, hơ lưng không biết bao nhiêu lần”. Tô Hoài đã vô cùng tinh tế khi miêu tả ánh lửa theo nhiều cấp độ khác nhau. Lần thứ nhất, bắt gặp ánh mắt “trừng trừng” của A Phủ, biết anh ta vẫn còn sống, Mị vẫn “thản nhiên thổi lửa, hơ tay”. Lúc ấy, “ngọn lửa sưởi bùng lên” nhưng Mị vẫn lạnh lùng, vô cảm. Lần thứ hai, thấy “giọt nước mắt lấp lánh bò xuống hai hõm má” của A Phủ, Mị như bừng tỉnh sau giấc ngủ dài. Hình ảnh của A Phủ đánh thức Mị về những kí ức ngày trước, từ nỗi thương thân chuyển thành thương người như một lẽ tự nhiên. Mị cũng nhận thức rõ về tội ác của bọn chúa đất, chúa mường- tầng lớp thống trị đã đẩy cuộc đời Mị cũng như bao người khác vào đày đọa. Lúc này: “ngọn lửa bập bùng sáng lên”, đó là ngọn lửa của lòng trắc ẩn, tình yêu thương đang le lói. Cuối cùng, “đám than đã vạc hẳn lửa. Mị không thổi cũng không đứng lên”. Bước chuyển này chứng tỏ Mị không còn sống trong tình cảnh vô thức. Xuất phát từ lòng trắc ẩn, Mị giải cứu cho A Phủ như một điều bất ngờ nhưng cũng là tất yếu. Lòng thương người đã chiến thắng nỗi sợ hãi, và đây cũng là phút giây cao cả nhất trong đời Mị. Cới dây trói cho A Phủ, Mị cũng tìm ra chìa khóa để thoát khỏi vùng đất mờ sương nơi đây, đi theo tiếng gọi của tự do và hạnh phúc. Ngọn lửa không còn nữa, nhưng Mị đã tìm ra ngọn lửa trong chính tâm hồn mình, ngọn lửa tỏa sáng dẫn đường cho Mị để đến nơi không còn khổ đau, bất hạnh. Tin vào khả năng giải phóng bản thân của người lao động, đó cũng chính là tấm lòng nhân đạo cao cả của Tô Hoài.

Bên cạnh tiếng sáo, ngọn lửa cũng là hình tượng đặc sắc trong tác phẩm. Đó là những chi tiết đắt giá, là “bụi vàng” giúp tác phẩm sáng lấp lánh và sống mãi với thời gian.

Xem thêm các bài về Hình tượng ngọn lửa khác