Chứng minh sông Hương là người mẹ phù sa của một vùng văn hóa xứ sở qua phân tích 2 đoạn trích

Thể kí là một loại hình văn học không phải đơn giản. Để viết kí hay đòi hòi người sáng tác phải có trải nghiệm bởi xét đến cùng sức hấp dẫn của thể kí là sức hấp dẫn của cái tôi người viết. Chính Hoàng Phủ Ngọc Tường cũng có nói : “Đối với nhà văn nói chung, người viết kí nói riêng còn mãi câu hỏi tự vấn này “ Trước khi chảy ra đầu ngọn bút lượng thông tin mà tác gải thu nhặt đã chảy qua tim như một dòng máu hay chưa?” “. Vì thế kí là nơi cái tôi người nghệ sĩ được thăng hoa. Hoàng Phủ đã thăng hoa ngòi bút trong tình yêu dành cho sông Hương trong “Ai đã đặt tên cho dòng sông”. Tôi và bạn sẽ cùng phân tích  hai đoạn văn sau:" Hình như trong khoảnh khắc chùng lại của sông nước...tứ đại cảnh" và "Có một dòng thi ca...tác giả"Từ ấy"" để hiểu với Hoàng Phủ Ngọc Tường, sông Hương là người mẹ phù sa của một vùng văn hóa xứ sở. Hướng dẫn viết bài Với Hoàng Phủ Ngọc Tường, sông Hương là người mẹ phù sa của một vùng văn hóa xứ sở. Điều đó thể hiện thế nào qua hai đoạn văn sau:" Hình như trong khoảnh khắc chùng lại của sông nước...tứ đại cảnh" và "Có một dòng thi ca...tác giả"Từ ấy"".

Các bài viết về chủ đề Sông Hương được quan tâm trên Wikihoc:

BÀI LÀM PHÂN TÍCH HAI ĐOẠN TRÍCH “HÌNH NHƯ… TỨ ĐẠI CẢNH” VÀ “CÓ MỘT DÒNG THI CA… TỪ ẤY” ĐỂ CHỨNG MINH SÔNG HƯƠNG LÀ NGƯỜI MẸ PHÙ SA CỦA MỘT VÙNG VĂN HÓA XỨ SỞ.

Hoàng Phủ Ngọc Tường được biết tới là cây bút tài năng của thể tùy bút. Kí của ông thể hiện rõ cái uyên bác và sự trí tuệ của ông. Khác với các nhà tùy bút khác, Hoàng Phủ Ngọc Tường viết kí đậm tình cảm của mình. Đặc biệt tình cảm ấy dành phần nhiều cho xứ Huế mộng mơ. Có lẽ, tình yêu ấy khiến Hoàng PHủ NGọc Tường đã có những lời kí trữ tình về một phần của xứ Huế - sông Hương qua bút kí “Ai đã đặt tên cho dòng sông”. Với ông, sông Hương là người mẹ phù sa của một vùng văn hóa xứ sở, điều áy có thể thấy rất rõ qua đoạn trích :" Hình như trong khoảnh khắc chùng lại của sông nước...tứ đại cảnh" và "Có một dòng thi ca...tác giả"Từ ấy”

Đoạn trích đầu tiên, tác giả miêu tả sông Hương lưu luyến với Huế trước khi rời kinh thành Huế. Thật độc đáo mà thật nữ tính khi Hoàng Phủ Ngọc Tưởng ví sông Hương như “người tài nữ đánh đàn lúc đêm khuya.” Sông Hương hiện lên như một người nghệ sĩ với bản đàn sông nước. Nàng đẹp yêu kiều, diễm lệ; kiêu sa mà đằm thắm dịu dàng. Người tài nữ ấy đã đánh thức Huế bởi những bản đàn, đánh thức đêm kinh thành bằng lời ca và tiếng hát. “Tiếng nước rơi bán âm” là tiếng nước rơi trong trẻo, gợi hình dung về một đêm khuya thanh vắng trên dòng sông Hương. Nơi đây, giữa bốn bề kinh thành trầm mặc, nền âm nhạc đã ra đời. Tác giả đã gắn sông Hương với ca nhạc cổ điển, là nơi sinh ra nền âm nhạc Huế ghi danh lịch sử.  Trong sự liên tưởng phong phú, ngòi bút của Hoàng Phủ Ngọc Tường có phần phóng khoáng đầy mạnh mẽ. Ông liên tưởng đến Nguyễn Du “đã bao năm lênh đênh trên quãng sông này, với một phiến trăng sầu. Và từ đó, những bản đàn đã đi suốt đời Kiều”. Với Hoàng Phủ, sông Hương chỉ giống như người nghệ sĩ đánh đàn lúc đêm khuya mà còn giống như nàng Kiều thủy chung.  Hoàng Phủ Ngọc Tường nghe người nghệ nhân già đàn “Trong như tiếng hạc bay qua – Đục như tiếng suối mới sa nửa vời”. Khúc âm trong trẻo như tiếng hạc bay qua, lúc lại đục như tiếng suối mới sa nửa vời, gợi nhớ đến “Tứ đại cảnh” – một bản nhạc cổ Huế, tương truyền do vua Tự Đức sáng tác. Nền âm nhạc cổ điển Huế đã gắn bó với sông nước để từ đó để lại những ấn tượng riêng về âm nhạc Nhã nhạc cung đình Huế.

Với đoạn trích thứ hai tác giả gán sông Hương với “dòng thi ca”. Sông Hương không chỉ còn là sông nước đơn thuần mà trở thành dòng thi ca, dòng thơ, dòng cảm hứng cho người nghệ sĩ sáng tác. Tác giả đã lấy dẫn chứng về những tác giả với những tác phẩm lấy sông Hương làm cảm chủ đề cảm hứng. Sông Hương trong cái nhìn “tinh tế” của TẢn Đà là “dòng sông trắng - lá cây xanh”, trong “trong khí phách của Cao Bá Quát” nó hiện ra “hùng tráng” “như kiếm dựng trời xanh”, … hay trong Kiều, sông Hương gắn liền với từng dòng văn từng dòng chữ, bởi nó trở thành niềm cảm hứng thi ca bất tận của người nghệ sĩ.

Nét văn hóa của xứ Huế thấm nhuần trong từng dòng chảy của sông Hương. Đó là dòng nước của xứ sở âm nhạc nhã nhạc Huế, đó là âm hương của thi ca bất tận. Sông Hương trong cảm nhận của Hoàng Phủ Ngọc Tường thực sự trở thành “người mẹ phù sa của một vùng văn hóa xứ sở”

Xem thêm các bài về Sông Hương khác

Văn mẫu lớp 12