Bàn về ý kiến: "Trong mỗi tác phẩm truyện bao giờ cũng có hai câu chuyện: một chuyện kể cuộc đời và một chuyện kể nhà văn" trong Vợ Nhặt

“Mỗi tác phẩm văn học là một phát minh về hình thức và một khám phá về nội dung”. Qua mỗi tác phẩm, nhà văn không chỉ phản ánh một cách chân thực những lát cắt về cuộc đời mà còn truyền tải vào đó những bài học, thông điệp về đạo đức để biến đứa con tinh thần của mình thành một “thứ khí giới thanh cao và đắc lực, góp phần tố cáo và thay đổi thế giới tàn ác, làm cho lòng người được trong sạch và phong phú hơn”. Có ý kiến cho rằng: "Trong mỗi tác phẩm truyện bao giờ cũng có hai câu chuyện: một chuyện kể cuộc đời và một chuyện kể nhà văn". Qua tác phẩm Vợ nhặt, ta càng thấm thía hơn điều ấy. “Vợ nhặt” được viết lại dựa trên cuốn tiểu thuyết “Xóm ngụ cư”. Tác phẩm tái hiện lại nạn đói năm 1945, làm sống dậy trong tâm trí người đọc những giờ phút đen tối nhất của lịch sử dân tộc.

Các bài viết liên quan tới chủ đề Chuyện kể cuộc đời và chuyện kể nhà văn đáng chú ý:

vo nhat cuoc doi nha van

BÀI VĂN ĐỀ: CÓ Ý KIẾN TRONG RẰNG: “TRONG MỖI TÁC PHẨM TRUYỆN BAO GIỜ CŨNG CÓ HAI CÂU CHUYỆN: MỘT CHUYỆN KỂ CUỘC ĐỜI VÀ MỘT CHUYỆN KỂ NHÀ VĂN”. QUA TÁC PHẨM VỢ NHẶT, HÃY LÀM SÁNG TỎ.

Nguyễn Minh Châu từng viết: “Dù anh viết xuôi viết ngược như thế nào, dù cho rằng anh viết về sự giận dữ, về lòng căm thù, về nỗi khổ đau, chán chườm thì rốt cuộc vẫn để truyền thổi vào tâm hồn người đọc một niềm tin, một tình yêu bát ngát vào cuộc sống". Để thực hiện thiên chức đó của mình, nhà văn không chỉ cần phản ánh cuộc sống một cách khách quan, chân thực mà còn phải truyền tải vào đó những thông điệp, tình cảm xuất phát từ “huyết lệ”. Bởi lẽ vì thế, “trong mỗi tác phẩm truyện bao giờ cũng có hai câu chuyện: một câu chuyện kể cuộc đời và một câu chuyện kể nhà văn”. Điều này đã được chứng tỏ qua truyện ngắn “Vợ nhặt”.

“Cuộc đời là nơi xuất phát, cũng là nơi đi tới của văn học”. Tuân theo quy luật đó, mỗi nhà văn đều phải “đứng trong lao khổ, mở hồn ra đón lấy mọi vang động xung quanh”. Tái hiện cuộc sống một cách chân thực, toàn vẹn đã trở thành kim chỉ nam cho bất cứ người cầm bút nào, bởi lẽ “nghệ thuật không phải là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật không nên là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật chỉ có thể là tiếng đau khổ kia thoát ra từ những kiếp lầm than”. Thế nhưng, tác phẩm văn học sẽ chỉ là những trang văn “cứng đơ thấp khớp” nếu không có “chuyện kể nhà văn”- là những tư tưởng, tình cảm được tác giả gửi gắm vào trong đó: “Giá trị của một tác phẩm nghệ thuật trước hết là ở giá trị tư tưởng của nó. Nhưng là tư tưởng đã được  run lên ở các cung bậc và tình cảm chứ không phải là tư tưởng nằm thẳng đơ trên trang giấy”. Chính “chuyện kể nhà văn” sẽ biến nó thành một sinh thể có tâm hồn, đồng thời khơi lên ở người đọc những rung cảm sâu xa.

“Vợ nhặt” là một trong những truyện ngắn tiêu biểu được Kim Lân chắp bút. Khai thác đề tài nạn đói năm 1945, nhà văn đã làm dậy lên những ám ảnh một thời trong tâm trí người đọc. Bóng đen của cái chết rình rập khắp muôn nơi, kề cận từng giờ từng phút: “Những gia đình từ những vùng Nam Định, Thái Bình, đội chiếu lũ lượt bồng bế, dắt díu nhau lên xanh xám như những bóng ma. Người chết như ngả rạ. Không khí vẩn lên mùi ẩm thối của rác rưởi và mùi gây của xác người”.  Cái chết hiện ra với nhiều bộ mặt biến thể, trong không gian tràn ngập mùi tử khí. Trong hoàn cảnh ấy, con người như cọng bèo trôi chới với giữa dòng nước lũ. Người vợ nhặt- một nạn nhân của đói khát hiện lên không thể xơ xác, đáng thương hơn: khuôn mặt lưỡi cày xám xịt, hai hõm má trũng sâu, ngực gầy lép, quần áo rách như tổ đỉa. Vì miếng ăn, thị hoàn toàn vứt bỏ danh dự, tự trọng của mình, xấn xổ, cong cớn đứng trước mặt Tràng để đòi ăn. Thế nhưng, bằng tấm lòng nhân đạo và sự cảm thông sâu sắc, Kim Lân đã nhận ra vẻ đẹp ẩn giấu ở những người lao động nghèo khổ. Anh cu Tràng hiểu rõ tình cảnh của bản thân hiện tại: “thóc gạo này đến cái thân mình cũng chả biết có nuôi nổi không, lại còn đèo bòng” nhưng vẫn sẵn sàng cưu mang người vợ nhặt. Bà cụ Tứ- bằng tấm lòng bao dung và tình yêu thương của một người mẹ cũng đón nhận người vợ nhặt như một nàng dâu mới. Trong lòng bà không hề gợn chút khinh khi mà chỉ xót thương cho người vợ nhặt bởi cũng vì tình cảnh khốn khó mà người ta mới tìm đến con mình. Nồi cháo cám ngày đói tuy đơn sơ về vật chất nhưng lại thật giàu có về tình cảm. Người vợ nhặt cũng thể hiện sự thay đổi để hòa nhập với gia đình mới, bộc lộ sự đảm đang, nữ tính của một người dâu hiền, vợ thảo. Và như vậy, Kim Lân đã viết lên một “bài ca về sự sống”. Ông trân trọng những khát vọng sống của con người, tin tưởng sự sống có thể nảy mầm dù là ở mảnh đất khô cằn, khắc nghiệt nhất.

Ý kiến trên đã mở ra cho người đọc một hướng đi mới để tiếp cận tác phẩm. Những câu truyện ẩn chứa trong đó giúp mỗi người biết yêu thương nhiều hơn để sống hướng thiện và hướng thượng.

Xem thêm các bài về Chuyện kể cuộc đời và chuyện kể nhà văn khác

Văn mẫu lớp 12