Dàn ý phân tích cảnh hạ huyệt trong "Hạnh phúc của một tang gia" đầy đủ chi tiết

“Hạnh phúc của một tang gia” được coi là một trong những đoạn xuất sắc nhất của kịch đời mang tên “Số đỏ” của Vũ Trọng Phụng. Hôm nay, hãy cùng Wikihoc phân tích phân cảnh đặc sắc nhất của đoạn trích ấy- cảnh hạ huyệt trong bài dàn ý chi tiết dưới đây nhé.

Các bài viết về chủ đề Hạnh phúc của một tang gia được quan tâm trên Wikihoc:

Không chỉ được mệnh danh là “ông vua phóng sự đất Bắc”, Vũ Trọng Phụng còn là một trong những ngòi bút phê phán, trào phúng bậc thầy của văn học Việt Nam những năm 1930-1945 và còn cả sau này. Một con người luôn e dè, nhút nhát trong cuộc sống nhưng lại có những trang văn sắc lạnh đến không ngờ, ngòi bút của ông có thể khiến những kẻ trưởng giả phải giật mình, những con người mang danh “thượng lưu” phải ê chề nhặt lấy “mặt nạ” bị kéo xuống. Một trong những tác phẩm của gây được tiếng vang và khẳng định vị trí của ông chính là “Số đỏ”. Tác phẩm là một chuỗi cười dài đầy nghịch lí của một xã hội đang trên đà xuống dốc, của những giá trị truyền thống đang bị băng hoại và của những con người trên con đường đi chôn chính mình. Đặc sắc nhất, đỉnh cao nhất của chuỗi cười ấy chính là cảnh hạ huyệt trong “đám ma gương mẫu” của cụ cố Tổ trích “Hạnh phúc của một tang gia”. Khi phân tích cảnh hạ huyệt, các bạn học sinh có nhiều cách chọn trình tự phân tích. Có thể phân tích từ các nhân vật để làm nổi bật bộ mặt của từng nhân vật cũng như nghệ thuật kể, miêu tả sắc sảo của tác giả. Trước khi đi vào bài phân tích, các bạn có thể tham khảo dàn ý phân tích ngắn gọn, chi tiết dưới đây. Chúc các bạn học tập tốt!

DÀN Ý CHI TIẾT PHÂN TÍCH CẢNH HẠ HUYỆT TRONG ĐOẠN TRÍCH “HẠNH PHÚC CỦA MỘT TANG GIA”

I.Mở bài

  • Giới thiệu tác giả, tác phẩm và đoạn trích cảnh hạ huyệt
  • “Cười là tiếng khóc khô không lệ
  • Người ta cười trong lúc quá chua cay”
  • (Puskin)

Tiếng cười, khi lên đến đỉnh cao của nó không chỉ đơn thuần là chỉ một niềm vui, hạnh phúc mà sẽ là sự cất tiếng của một nỗi đau đã không thể nói thành lời, sự chua cay chẳng thể nào diễn tả được. Đó phải chăng chính là ý nghĩa tiếng cười trong đoạn trích “Hạnh phúc của một tang gia” trích “Số đỏ” của Vũ Trọng Phụng. Đỉnh cao chính là cảnh hạ huyệt.

II.Thân bài

1.Khái quát

  • Hoàn cảnh sáng tác
  • Tóm tắt phần đầu, giới thiệu vị trí của đoạn về cảnh hạ huyệt
  • Cảnh hạ huyệt có thể gọi là đỉnh cao trong chuỗi cười dài, là màn hạ đặc sắc của màn kịch mang tên “Đám ma gương mẫu”

2.Phân tích

  • Hạ huyệt là công việc, nghi lễ cuối cùng đối với người đã khuất để họ có thể thanh thản từ giã cuộc sống. Người ta thực hiện nghi lễ bằng tất cả sự trang nghiêm, tôn trọng và cả sự đau đớn nhất. Nhưng với đám ma của cụ cố Tổ, nó được đảo ngược hoàn toàn.

a)Cậu Tú Tân:

  • “thấp thỏm” cả ngày nay chỉ để khoe cái máy ảnh mới và tài năng chụp ảnh siêu việt của mình.
  • Trong cảnh hạ huyệt, cậu đã có chỗ thể hiện tài năng và giá trị của mình: cậu “bắt bẻ từng người một, hoặc chống gậy, hoặc gục đầu, hoặc cong lưng, hoặc lau mắt như thế này, như thế nọ,… để chụp ảnh kỉ yếu”. Mọi sự bi lụy đau buồn trông rất đạo mạo và đúng kiểu cách.
  • Nơi thiêng liêng của người chết yên nghỉ lại trở thành sân khấu để mọi người nhốn nháo và làm theo một cách ngoan ngoãn một thanh niên, vị trí nhỏ trong gia đình.
  • Nếu coi đây là một màn đại hài kịch thì cậu Tú Tân chính là đạo diễn tài ba của vở kịch ấy: chỉ huy, chỉnh sửa, lãnh đạo để có được một tấm ảnh đúng kiểu và để nói với thiên hạ về một đám ma đúng “gương mẫu”.

b)Cụ cố Hồng

  • Luôn giữ cái vẻ đau khổ như từ ngày cụ cố Tổ đi: thậm chí còn ho khạc, ngất đi- đau buồn đúng như hình ảnh một đứa con có hiếu

c)Phán Mọc Sừng: đáng chú ý nhất

  • Ông oặt người đi, khóc mãi không thôi. Người đọc như cũng thấy người chết được an ủi phẩn nào khi vẫn còn một chút tình người ở nơi lạnh lẽo này.
  • Tiếng khóc đã vạch trần tất cả: “Hứt… Hứt… Hứt…” Âm thanh méo mó của một nhân tính cũng đã biến dạng. Âm thanh tiếng khóc nghe sao gần vớt: “Vứt… Vứt… Vứt…” hay “Hất… Hất… Hất…” như tiếng cười đầy chua chát, cay độc của Vũ Trọng Phụng ném cho xã hội, như muốn vứt theo tất cả những xấu xa, đồi bài, giả tạo của xã hội xuống theo mồ của người dưới kia.
  • Khóc đến nỗi đứng không vững muôn ngất đi khiến cho Xuân Tóc Đỏ đứng bên cạnh phải đỡ. Thực chất là để dúi vào tay Xuân một tờ giấy bạc năm đồng gấp tư. Hành động đã lật tẩy tất cả bản chất hám lợi, tính toán, vô đạo đến vô nhân của nhân vật.
  • Nơi hạ huyệt thiêng liêng trở thành một sân khấu, một sàn diễn, nơi đến buôn bán, đổi trác một cách trắng trợn. Ở đó, có một đạo diễn tài ba- cậu Tú Tân, có những diễn viên tài giỏi: cụ cố Hồng, Xuân Tóc Đỏ và ông Phán Mọc Sừng chắc chắn được vinh dành là diễn viên diễn đạt và thần tình nhất. Phía sau từng hành động, cử chỉ lời nói của ông là sự rơi rụng của những giá trị, là sự đồi bại của nhân tính con người được cải trang kín đáo

3.Đánh giá

Nội dung:

  • Cả đoạn trích là một màn hạ màn đặc sắc của vở kịch mà mỗi người ở đó đều là những diễn viên xuất sắc trong vai diễn của mình để làm nên tiếng cười cho tác phẩm

Nghệ thuật:

  • Sử dụng kĩ thuật dựng cảnh của điện ảnh
  • Xây dựng các nhân vật trào phúng: được đặc tả, hiện lên chỉ qua một chi tiết sắc sảo và thần tình.
  • Ngôn ngữ trào phùng

Qua đó thể hiện thái độ và tài năng của tác giả

III.Kết bài

  • Đánh giá lại, nêu bài học

Qua những tiếng cười trào phúng ấy, ta thấy nhói lên một niềm đau, sự thương xót hơn bât cứ một sự hả hê nào. Từng câu, từng chi tiết của Vũ Trọng Phụng vẫn còn đến hiện tại, nhắc nhở ta về những giá trị truyền thống của dân tộc.

Hương Đoàn- Wikihoc.com

Lớp dàn ý văn lớp 11