Dàn ý bài viết số 4 đề 2c: Nghệ thuật trào phúng sắc sảo của Vũ Trọng Phụng qua đoạn trích “Hạnh phúc của một tang gia” chi tiết đầy đủ

Trào phúng là nét đặc trưng cho phong cách văn xuôi Vũ Trọng Phụng. Nghệ thuật trào phúng được nhà văn thể hiện qua đoạn trích "Hạnh phúc của một tang gia" trong tiểu thuyết "Số đỏ" là minh chứng tiêu biểu cho nét độc đáo của nhà văn. Sau đây, wikihoc xin giới thiệu với các bạn dàn ý chi tiết nhất cho đề bài: nghệ thuật trào phúng sắc sảo của Vũ Trọng Phụng qua đoạn trích “Hạnh phúc của một tang gia”.

Các bài viết liên quan tới chủ đề Bài viết số 4 lớp 11 đề 2c đáng chú ý:

Vũ Trọng Phụng được mệnh danh là “ông vua phóng sự đất Bắc”. Mỗi tác phẩm của ông được ví như một quả bom ném vào xã hội lố lăng của Việt Nam những năm đầu thế kỉ hai mươi. Với quan niệm văn chương “muốn tiểu thuyết là sự thực ở đời”, ngòi bút Vũ Trọng Phụng đi sâu vào phản ánh đời sống. Không chọn đời sống nông thôn như Nam Cao hay Nguyễn Công Hoan, Vũ Trọng Phụng chọn cho mình tầng lớp thượng lưu để bóc trần thói vô liêm sỉ, lối sống lố bịch của một xã hội “chó đểu”. “Số đỏ” là cuốn tiểu thuyết in đậm dấu ấn văn phong của ông. Là tiểu thuyết nhưng tác phẩm lại như một biên phóng sự dài kì ghi lại đời sống lố lăng của lớp người thượng lưu. Ngòi bút trào phúng sắc bén đến lạnh lùng của nhà văn đã vạch trần bản chất thối nát, suy đồi ẩn giấu đằng sau những cái mà chúng tự gọi là “văn minh”, là hiện đại, tân thời. Đoạn trích “Hạnh phúc của một tang gia” nằm ở chương XV đã cho người đọc cái nhìn bao quát về cái lố bịch ấy. Sự suy đồi của đạo lí, chà đạp lên nghĩa tình, chỉ hám danh, hám lợi là những gì mà nhà văn đã thể hiện và truyền tải khi khắc họa và xây dựng tình huống, mâu thuẫn và chân dung trào phúng. Bài viết số 4 ngữ văn lớp 11 đề 2c là đề bài yêu cầu người đọc bàn về nghệ thuật trào phúng trong trích đoạn này. Để làm được bài viết này, trước hết chúng ta cần giải thích khái niệm trào phúng, thế nào là nghệ thuật trào phúng, sau đó nêu biểu hiện của nghệ thuật trào phúng thông qua tình huống, mâu thuẫn, chân dung và chi tiết trào phúng. Dưới đây là dàn ý chi tiết nhất cho đề bài này. Chúc các bạn thành công !

DÀN Ý BÀI VIẾT SỐ 4 LỚP 11 ĐỀ 2C: NGHỆ THUẬT TRÀO PHÚNG SẮC SẢO CỦA VŨ TRỌNG PHỤNG QUA ĐOẠN TRÍCH “HẠNH PHÚC CỦA MỘT TANG GIA”

I.Mở bài

  • Giới thiệu tác giả, tác phẩm.
  • Giới thiệu nghệ thuật trào phúng trong tác phẩm.

Vũ Trọng Phụng là người nghệ sĩ bậc thầy trong nghệ thuật trào phúng. Các tác phẩm của ông hướng đến bóc trần bản chất của xã hội thượng lưu thời trước cách mạng. “Số đỏ” là tiểu thuyết tiêu biểu cho phong cách văn xuôi của ông. Trích đoạn “Hạnh phúc của một tang gia” dù chỉ là một chương trong cuốn tiểu thuyết nhưng cũng đủ cho ta hiểu về ngòi bút Vũ Trọng Phụng, đặc biệt là nghệ thuật trào phúng sắc bén đầy sâu cay.

II.Thân bài

1. Giải thích

  • Trào phúng: là nghệ thuật gây tiếng cười mang ý nghĩa phê phán xã hội.
  • Nghệ thuật trào phúng: là nghệ thuật tạo tiếng cười đả kích, lên án, vạch trần bản chất xấu xã của đối tượng.

2. Nghệ thuật trào phúng trong “Hạnh phúc của một tang gia”

a. Tình huống trào phúng

  • Cụ cố tổ có gia tài kếch xù, chỉ chia gia sản cho con cháu khi qua đời. Đám con cháu chỉ quan tâm đến cái chết của cụ. Sau nhiều lần cố “chạy chữa” cho cụ, Xuân Tóc Đỏ đã vô tình làm cụ chết khi tố cô Hoàng Hôn đi ngoại tình theo lời nhờ vả của Phán Mọc Sừng. Cái chết không gây nên nỗi buồn mà lại tạo ra hạnh phúc, sung sướng.

b. Mâu thuẫn trào phúng

  • Mâu thuẫn trào phúng được thể hiện ngay ở nhan đề đoạn trích.
  • Chứa đựng nghịch lý: “Hạnh phúc của một tang gia”.
  • “Hạnh phúc” là trang thái cảm xúc khi ta thoải mái về mặt tinh thần khi được đáp ứng một nhu cầu nào đó.
  • “Tang gia” là gia đình vừa có người thân qua đời.
  • Tuy vậy, ở nhan đề đoạn trích thì hai từ này lại đi liền với nhau, tạo nên một tổ hợp từ trào phúng. Tuy gia đình có người mất là cụ cố tổ vừa qua đời song nó lại đem lại niềm vui cho những người ở lại. Đó là niềm vui của những kẻ được thừa hưởng khối gia tài kếch xù mà cụ cố tổ để lại, được thỏa mãn nhu cầu cật chất tầm thường. Cái chết của cụ cố tổ là niềm vui to lớn cho đám con cháu.
  • Nhan đề đã hé lộ phần nào bản chất của tầng lớp thượng lưu trong xã hội lúc bấy giờ.

c. Xây dựng những chân dung trào phúng

* Cụ cố Hồng: háo danh

  • Thích được người đời gọi là “cố”, sung sướng khi tưởng tượng ra cảnh được mặc “áo xô gai, chống gậy lụ khụ, vừa ho khạc, vừa mếu máo”, để được người ta bàn tán “ Úi giời, con giai nhớn đã già thế kia à!”.
  • Cha mất mà không rỏ một giọt nước mắt, chỉ nghĩ đến chuyện của Xuân và Tuyết, nghĩ đến chuyện thuốc phiện.

* Vợ chồng Văn Minh và ông Typn

  • Mừng vì được dịp làm ăn lớn: tung ra những mốt thời trang đám ma mới.
  • Vợ chồng Văn Minh sung sướng vì di chúc được thực hiện.

* Tuyết

  • Ăn mặc thời trang, khoe da khoe thịt.
  • Tác giả dùng thủ pháp đánh lừa: cố tình miêu tả nỗi buồn của Tuyết nhưng Tuyết buồn không phải vì ông tổ qua đời mà buồn vì không thấy bạn trai đâu cả.

* Cậu Tú Tân: “Sướng điên lên”: sung sướng vì được dùng máy ảnh mới, được khoe tài chụp ảnh

* Ông Phán

  • Vui mừng vì được chia một món tiền hời.
  • Mở ra việc làm ăn với Xuân.

* Xuân Tóc Đỏ: Uy tín ngày càng lên cao

* Cảnh sát Min đơn, Min toa: đang thất nghiệp mà lại được thuê giữ trật tự cho đám tang.

* Bạn bè cụ cố Hồng:

  • Khoe huân chương và râu ria.
  • Đi sát linh cữu nhưng không phải vì thân thiết với người đã mất mà để đứng gần, nhìn cho rõ làn da trắng thập thò trong lớp áo voan mỏng của Tuyết.

* Đám trai thanh gái lịch: tụ tập nhau, bàn tán những chuyện nhảm nhí đồi bại, “chim nhau”, “cười tình với nhau”.

  • Bản chất chung: vô liêm sỉ. Vì hám danh, hám lợi mà chà đạp lên đạo đức, đạo lí nghĩa tình. Họ hoàn toàn dửng dưng với người đã khuất, không hề thấy một chút lòng tiếc nuối nào từ những người thân trong gia đình.
  • Sự hám danh hám lợi khiến con người ta lạnh lùng trong mối quan hệ ruột thịt. Đồng tiền khiến con người mất hết đạo lí, chà đạp lên nghĩa tình.

d. Chi tiết trào phúng

  • Nhà văn đã xây dựng nhiều chi tiết trào phúng làm cho yếu tố trào phúng càng sắc sảo và sâu cay hơn.
  • Chọn một chi tiết ấn tượng nhất để phân tích: hình ảnh của Phán mọc sừng trong lúc hạ huyệt.
  • Tiếng khóc “Hứt…hứt…hứt…” của ông Phán đến oặt người đi, phải để Xuân Tóc Đỏ đỡ. Tiếng khóc mà lại chẳng có chút tiếc thương nào, nghe khô khốc, vô cảm. Ngỡ tưởng như ông Phán oặt người đi vì đau vì tiếc, nào ngờ cái oặt người đi là để che giấu hành động dúi vào tay Xuân tờ giấy bạc năm đồng gấp tư. Vẻ ngoài đau buồn lại để che giấu hành động trao đổi tiền bạc, che giấu cho vụ giao thương đôi bên cùng có lợi mà nạn nhận lại chính là đối tượng mà tiếng khóc kia, cái oặt người đi kia hướng tới. Chi tiết trào phúng đã mỉa mai sâu cay thói bất nhân, thối vô liêm sỉ như ăn sâu vào máu của xã hội thượng lưu bấy giờ.

e. Ngôn ngữ

  • Sử dụng những từ ngữ đối lập đặt cùng nhau.
  • Sử dụng cách nói ngược, nói mỉa.
  • Bút pháp phóng đại.

III.Kết bài

  • Nêu cảm nhận của bản thân về nghệ thuật trào phúng trong tác phẩm.

Ngòi bút trào phúng của Vũ Trọng Phụng đã vạch trần bản chất lố lăng lố bịch của gia tầng thượng lưu của xã hội Âu-Á lẫn lộn.Tiềng cười đầy trào phúng, đầy sâu cau nhưng lại cũng ẩn chứa nỗi xót xa của nhà văn trước sự xói mòn của giá trị đạo đức, sự tha hóa của tâm hồn người. Cười mà vẫn đau vẫn xót, đó là cái tâm của người nghệ sĩ giàu lòng với cuộc sống của nhân dân, là cái tâm của ngòi bút có tài-phẩm cách của một người nghệ sĩ chân chính.

QP-wikihoc.com

Xem thêm các bài về Bài viết số 4 lớp 11 đề 2c khác

Lớp dàn ý văn lớp 11